• youtube
  • facebook

Sao tình yêu của anh ngày càng nhạt đi?

Là do em, do anh hay do chúng ta không còn đồng điệu trong chuyện tình cảm nữa? Hay chúng ta không còn thuộc về nhau nữa?

Em từng nghĩ chuyện mình gặp được nhau là duyên số, là định mệnh. Nhưng, ngày hôm nay em còn nghĩ rằng chuyện mình sắp sửa xa nhau đây cũng là định mệnh. Gặp nhau là một chuyện, rời đi hay ở lại là một chuyện khác nữa, phải không?

Những ngày mình yêu nhau, mới yêu nhau và sau đó mọi thứ vẫn đẹp, em và anh vẫn say sưa trong câu chuyện của hai ta. Suốt ngày anh chẳng muốn xa em, luôn muốn ở cạnh chăm sóc cho em từng chút một. Mình cứ ở cạnh nhau, quấn quýt lấy nhau, cùng nhau đi ngủ, cùng nhau thức dậy, cùng nhau ăn, cùng nghe nhạc, cùng đọc sách, cùng yêu nhau. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp và hạnh phúc như em nghĩ, nhưng mọi thứ dần thay đổi khi anh quyết định đi làm để lo cho ngày cưới. Chuyện tình của chúng ta bắt đầu sóng gió từ đây.

Anh về trễ hơn mọi lần. Đi làm sớm hơn và chăm sóc bản thân nhiều hơn mọi khi. Anh thường về nhà, không còn nấu cơm cùng em, thay vào đó anh nằm dài ở phòng ngủ nhắn tin cùng ai đó, hoặc trộm nghe điện thoại của ai đó lúc em đi ngủ. Anh không còn thường xuyên ăn cơm cùng em nữa, anh không còn mua hoa về cho em - họa mi bé nhỏ anh thường gọi. Cuối tuần anh không ở nhà cùng em, không cùng em đi dạo phố như trước thay vào đó anh đi cùng đồng nghiệp, cùng bạn bè anh. Anh không còn để ý đến những căn bệnh của em, lúc em ốm đau trở trời một mình em vật lộn cùng đống thuốc. Em cô độc ngay giữa căn nhà của chúng ta.

Anh không còn như trước. Nhưng em chưa một lần trách anh. Chưa một lần. Không oán giận, không than vãn, không cãi cọ. Em chỉ hằng đêm, khuất mặt trong bóng đêm mà nước mắt giàn dụa. Người đàn ông em sẽ cưới, người đàn ông cuối cùng của cuộc đời em đang ở cạnh em tại sao lại thế này, sao không còn hơi ấm ấy, tình yêu ấm nóng ấy đâu rồi. Trả lại cho em người đàn ông trước đây luôn yêu chiều em, nâng niu em, và luôn yêu em nhất. Tại sao chúng ta lại như thế này, sao anh lại lạnh nhạt với em?

Em không trách anh. Vì nghĩ anh chịu nhiều áp lực từ công việc mới, đồng nghiệp mới, từ chuyện tiền bạc để lo cho em, lo cho ngày cưới. Em không hỏi anh về những lần anh về trễ, những lần anh say khướt gọi tên cô gái lạ, và cũng không hỏi anh về tin nhắn anh gửi đi "Anh chán cô ấy. Anh muốn đến bên em ngay bây giờ! ".

Anh có biết được không, hiểu được chứ sự sụp đổ trong em, em mất đi gần như cả lí trí khi đọc lấy, tim em như ngừng đập giây phút ấy. Em trơ trọi bàng hoàng trong nước mắt. Rồi em ngày ngày vẫn như trước, vẫn nấu những món anh thích đợi anh về, suốt một tháng anh không hề ăn cơm cùng em. Em vẫn đợi, rồi gục mặt lên bàn khóc thảm hại, em vơ hết đống đồ ăn đấy bỏ đi. Em đến tiệm váy cưới.

Tuần sau là đến ngày em đi thử váy cưới. Anh còn nhớ không? Anh đã đặt may sẵn chiếc váy trắng muốt theo đúng số đo của em. Anh cũng từng nói rằng, hôm ấy anh sẽ ngắm em thật kĩ khi em khoác lên chiếc váy ấy. Em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, là người vợ anh yêu nhất, là người mẹ hạnh phúc nhất. Nhưng mọi thứ không như anh nói. Em quyết định tới đây một mình, tự mình ngắm em trong gương. Em thật xinh đẹp nhưng sao nước mắt không ngừng chảy. Chú rể đâu? Chồng tương lai của em đâu? Nhưng thật may mắn, không cùng anh đến đây, nhưng hôm nay em đến cùng người khác, cùng đứa con của em, giọt máu của anh. Anh thật không hay biết.

Em nhờ cô nhân viên chụp lấy cho em một tấm hình đẹp nhất. Em cầm lấy tấm hình em cười xinh xắn cùng phiếu siêu âm, là hình con chúng mình anh ạ. Nhất định rằng đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh nhìn thấy con của mình. Điều anh không bao giờ nghĩ và biết đến. Em bỏ đi, không cầm theo đồ đạc gì, em rời khỏi căn nhà này, khỏi thành phố này mãi mãi cùng con em.

Sau mọi chuyện em vẫn chỉ muốn anh một lần nữa nghe em nói:

"Anh à. Anh sẽ không bao giờ biết được em hạnh phúc ra sao khi có anh. Anh sẽ không một lần biết được niềm hạnh phúc đó nhân đôi khi em biết đến sự có mặt của con chúng ta. Anh sẽ không bao giờ thấy được hình ảnh em mặc váy cưới. Anh sẽ càng không bao giờ biết được, hiểu được sự đổ nát trong em, trong trái tim em, trong chính con người em.

Hôm nay em rời đi trả lại cho anh mọi thứ, cuộc đời anh sẽ không còn có em, và còn anh nữa. Em cũng không còn muốn biết là do em làm sai điều gì mà anh như vậy, hay do anh thay đổi rồi đối xử với em như vậy. Dù là do em, hay do anh, hay do bất cứ thứ gì đi nữa, thậm chí anh có thể thay đổi cả con người của anh đi chăng nữa em vẫn chấp nhận được. Nhưng tình cảm thay đổi rồi em không còn muốn níu giữ. Anh. Sao tình yêu của anh ngày càng nhạt đi?"

 

create

Miêu / emdep.vn